
Tháng bảy hiền nhu một bông hoa
Để năm nào cũng có mùa tháng bảy
Màu hoa hồng lung linh trên ngực áo
Thổ lộ sắc màu hình bóng Mẹ tôi.
Tầm vóc người nhỏ bé đơn côi .
Ẩn chứa cả một vùng trời nắng gió .
Đôi khi ta ngạc nhiên về những điều đó .
Có gì đâu, đơn giản : vì Mẹ là Mẹ thôi .
Tháng bảy dù rất bận bịu việc đời
Tháng bảy dù tất bật những điều thua thiệt .
Hảy lắng đọng như một bông sứ trắng .
Tìm về Mẹ : một cõi rất bình yên .
Trước Phật đài nhận hoa trắng trinh nguyên
Sắc hoa màu gi cũng đều hướng về Mẹ ,
Một đời người luôn bao dung, lặng lẽ
Âm thầm làm bóng mát đời ta ..
Chùa quê hôm nay sen hồng nở rộ hoa .
Ta về chùa chắp tay hướng về Mẹ
Nắng tháng bảy sao mà thơm tho thế !
Có gì đâu – nắng vào mùa Vu Lan..!